Biết bao hy sinh đã trải suốt dặm trường. Dầm thân mình trong hóa chất phun sương. Hiểm nguy trực chờ dù không tiếng súng. Tâm thế vững vàng, chẳng nao núng, đắn đo. Nơi anh đến là dãy phố, thôn quê. Hồi sinh màu xanh những vùng “đất chết”. Nhẹ lòng hơn sau mỗi lần xung trận. Cuộc sống đâm chồi, từ những bước anh qua. Bừng tỏa sáng nét can trường người lính. Đưa ngọn gió lành vào mái ấm nhân dân.
Để lại bình luận
Địa chỉ email của bạn sẽ không được công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *