Em biết không, ở đơn vị nơi anh
Đồng đội cùng chung cái tên “Lính Hoá”
Thời trang bốn mùa là “phòng da, mặt nạ”
Cả khi rét về hay nắng hạ chói chang
Hãy một lần làm khách đến nơi anh
Cùng đi bên màu áo xanh phai bạc
Theo đường tuần tra, thức cùng ca gác
Hiểu sao anh ngày lễ, Tết vắng nhà
Đã bao lần bừng tỉnh giữa canh khuya
Gác giấc mơ, xuyên màn đêm thần tốc
Trên những lưng xe cõng đầy hoá chất
Về nơi hiểm nguy, dân từng phút đang chờ.
Thấy không em, lính giàu lắm chất thơ
Đất sỏi đá thành vườn hoa, cây cảnh
Thế bon-sai mang tâm hồn người lính
Dáng “trực”, dáng “hoành” đua nảy lộc xanh
Rộn tiếng cười tràn sức trẻ thanh xuân
Vui hết mình mỗi hoàng hôn tắt nắng
Nhộn nhịp đường đua, tưng bừng sân bóng
Rèn khí tài, giày trĩu nặng mồ hôi
Đồng đội anh, quê mỗi đứa một nơi
Phút thảnh thơi, chuyện buồn vui chia sẻ
Góc riêng tư giữa khoảng trời lặng lẽ
Gửi gió thầm thì nhắn nhủ yêu thương
Lời em trao, theo anh suốt dặm trường
Sưởi ấm lòng đêm về trong phiên gác
Hành quân dài nâng đôi chân nhẹ bước
Trải bốn mùa luôn son sắt nơi anh./.
Để lại bình luận
Địa chỉ email của bạn sẽ không được công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *