Quen lắm rồi lệnh báo động trong đêm
Vào tâm dịch đang từng giờ nóng bỏng
Hiểm nguy trực chờ dù không tiếng súng
Tâm thế vững vàng, chẳng nao núng, đắn đo
Nơi anh đến là dãy phố, thôn quê
Là bệnh viện cách ly, chung cư phong toả
Nơi cộng đồng thương nhau từ mớ rau chia sẻ
Cả tiếng trẻ hờn, khóc gọi mẹ đêm đêm
Dầm thân mình trong hoá chất phun sương
Bừng toả sáng nét can trường người lính
Nhẹ lòng hơn sau mỗi lần xung trận
Đưa ngọn gió lành vào mái ấm cư dân
Phiên trực dài ngày, xa cách người thân
Chỉ ghé “thăm nhà” qua Zalo lúc nghỉ
Tan cơn mệt qua chuyện vui con kể
Và vợ hiền nhắn gửi chữ yêu thương
Bao hy sinh đã trải suốt dặm trường
Vô hiệu chất da cam, phốt-pho, CS...
Hồi sinh màu xanh những vùng “đất chết”
Cuộc sống đâm chồi sau những bước anh qua.
Chiến công hôm nay tiếp nối bản hùng ca
Thế hệ cha anh viết một thời máu lửa
Dẫu thời bình vẫn không hề ngơi nghỉ
Đậm thêm nét vàng trang sử anh ghi./.
Để lại bình luận
Địa chỉ email của bạn sẽ không được công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *